Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (quanly_dl20100)

Điều tra ý kiến

Xin lỗi, bạn là :
Nhà giáo
Học sinh-Sinh viên
Phụ huynh
Người đi tìm tư liệu
Khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Z6839833433532_f35e9b0aeb801d4531ec9a338b841eca.jpg DHCB2.jpg DHCB4.jpg Ket_nap_dang_vien_HS.jpg Ket_nap_Dang_vien_hoc_sinh.jpg Toan_truong.jpg Toan_truong.jpg CD_to_chuc_giai_BC_hoi_nu_CBGVNV.jpg Khen_thuong_thao_giang.jpg Chu_tri_HN_VCNLD.jpg Ban_Nu_cong.jpg CD_to_chuc_giai_co_tuong__2025.jpg DH_CB7.jpg CB7_NK2527.jpg Nu.jpg Z6725759761647_ec5415be541630609bd8376eced94a85.jpg DHCB1_2527.jpg DHCB1.jpg DH_CB1.jpg Z6246549540202_d2986dbe9067a015ca59313590a915b6.jpg

    BÀI HÁT YÊU THÍCH

    AI ĐÃ VÀO ĐÂY?

    THÌ GIỜ LÀ VÀNG NGỌC

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    "Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác." Usinxki

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường THPT Đức Linh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Cho tớ nhớ cậu nốt hôm nay thôi.

    Hinhanhtinhyeu01.jpg
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Lê Hoàng Yến
    Ngày gửi: 15h:29' 13-08-2012
    Dung lượng: 111.7 KB
    Số lượt tải: 3
    Mô tả:

    Viết cho một người bạn tốt dù không biết bạn có đọc được không... Nốt hôm nay thôi, được không?

    Nốt hôm nay thôi cho những vấn vương, những suy tư, những dằn vặt đáng ra không nên có. Nốt hôm nay thôi cho những niềm vui nho nhỏ của kí ức tình bạn ngày xưa. Nốt hôm nay thôi cho những cơn mưa, để nỗi đau trở nên rất thật, giọt nước mắt rơi vì những điều thân thương hồn nhiên nhất, giờ đã hóa xa vời. Biết bao nhiêu tâm tư chưa từng nói thành lời. Cứ giấu kín bởi cái kiêu kì con gái. Và bởi quá ngốc, cứ tin rằng có những điều trái tim tự hiểu, nên lỡ rồi bao cảm xúc tinh khôi.

    Và nốt hôm nay thôi...

    Nốt hôm nay thôi cho những tiếc nuối xót xa, bởi tự hiểu đó chỉ là điều phí. Nhận ra chính mình đã để tuột tay khỏi những mến thương vì cái trẻ con, cái vô tâm, cái lạnh lùng đôi khi cố tình như thế, thì chẳng thể lấy lại được nữa. Tâm hồn đã chẳng giống ngày xưa...

    Nốt hôm nay thôi cho những giấc mơ, tỉnh dậy thấy mắt mình ươn ướt, ngẩn ngơ hát vu vơ để ngụy tạo cho nỗi buồn ngai ngái, cho những run rẩy trong tim. Bỗng ước có cơn gió ngoan nào đi lạc qua đây hong khô nước mắt. Và gió bay đưa lời tớ hát, đến nơi nào đó xa xôi... rất xa xôi.

    Nốt hôm nay thôi cho những nhớ nhung, những kỉ niệm thân thương của một thời bạn bè hồn nhiên tựa chiếc lá đu mình trong gió. Đã rất muốn tìm lại những dịu dàng, những ngây ngô từng có. Nhưng đã qua rồi...Và như trò ú tim, như trò ú tim của những vạt nắng pha lê trong chiều thu trên con phố nhỏ, tớ chẳng tìm thấy cậu lần nữa... phải không?

    Nốt hôm nay thôi cho những ảnh hình xưa, những khoảnh khắc nhắc tên trong vô thức, cho giọng nói tiếng cười đã từng vô cùng thân thuộc, cho những lá thư sẽ mãi hóa hư vô...

    Và nốt hôm nay nữa thôi, để nói thật những gì cậu đã từng nghĩ là cậu tưởng bở, và tớ từng nghĩ là không thể. Không ít khi t tự thấy cái duyên sao kì lạ, và tớ bướng bỉnh che đậy tất cả, chỉ đơn giản vì tớ không tin, không tin cả trái tim mình.

    Và nốt hôm nay thôi để tớ cảm ơn cậu về tất cả. Cảm ơn cậu đã khiến cho những tháng ngày ngây ngô của tớ không trôi qua buồn tẻ, để tớ nhận ra ý nghĩa của một thời đã qua, để tớ có thật nhiều điều để không-thể-quên kể cả khi rất muốn. Cảm ơn cậu đã lắng nghe khi tớ cần được sẻ chia và tin cậy, đã giúp tớ đi qua những nỗi buồn và áp lực một cách nhẹ nhàng, đã giúp tớ phấn đấu và cố gắng thật nhiều, để tớ đã-từng-có những ngày không vô nghĩa. Cảm ơn cậu đã giúp tớ mạnh mẽ hơn để tự mình bước qua những khó khăn sau này, nhưng cũng làm tớ yếu đuối thêm để tớ còn đôi chút dịu dàng và mềm lòng con gái. Cảm ơn cậu đã giúp tớ vững lòng trước bao người con trai đối diện và những câu nói ngọt ngào để tớ vẫn là tớ như ngày nào...xa xưa ấy.

    Còn nhiều điều nữa tớ muốn cảm ơn cậu nhưng có lẽ gợi lại từng ấy cũng là đủ rồi, bởi mỗi lần gợi lại là một lần tớ thấy một nỗi buồn chà xát tâm can. Và điều cuối, tớ muốn cảm ơn cậu vì cậu đã từng là một người bạn tốt của tớ.

    Nốt hôm nay nhắc đến nữa thôi, nốt hôm nay nghĩ đến nữa thôi, nốt hôm nay nữa thôi,...nốt hôm nay nữa thôi. Tớ sẽ đợi một ngày quên được người bạn như cậu.
    Nhiều lúc muốn..lại như ngày xưa..

    Lại...

    ...Như ngày xưa!

    Nhưng sẽ thôi không nhắc tới những cái “lại muốn như ngày xưa nữa” vì tớ sẽ buồn lắm.

    Và cậu biết không, tớ không hiểu tại sao ngày ấy tớ lại đáp lại lời làm quen của cậu. Đó là việc mà tớ coi là không tưởng, đã, đang và sẽ vẫn coi là vậy, khi đó là một người không-phải-cậu.

    Và cậu biết không, nhiều lúc tớ thấy tự ti cực kì vì cậu rất giỏi, nên tớ mới từng-đã-phấn-đấu như thế...

    Nhiều lúc tớ cố nghĩ là cậu không hay ho gì đâu, xấu xa lắm...

    Và không ít khi tớ nói “không” là “có”,

    Và rất nhiều khi tự hỏi tại sao bây giờ bọn mình lại xa cách thế, tiếc lắm những niềm vui ngày xưa.

    Và khi tớ nói “tớ quên hết rồi” thì thực ra là tớ nhớ tất cả, có thể cả những điều mà cậu không nhớ.

    Và rồi nhiều lúc tớ đã thấy sợ vì cậu vẫn hiểu tớ, đôi khi hơn cả chính bản thân tớ...

    Và tớ đã cố gắng để ngụy tạo nỗi buồn bằng cách cười cợt thế đấy, để cậu không nhận ra tớ buồn tớ yếu đuối đến nhường nào.

    Và nữa, tớ chẳng thay đổi gì cả, chỉ là tớ cố tình tỏ ra đáng ghét để cậu ghét tớ mà thôi. “Vì cách tốt nhất để quên một người là nghĩ xấu về người ấy”.

    Và nốt hôm nay lưu luyến nữa thôi, để từ ngày mai tớ có thể bình thản mà nhìn vào quá khứ, để cậu cùng những hoài niệm chỉ còn là một niềm trìu mến xưa cũ và cũng thật xa xôi...ấy là tớ đã bước qua nỗi buồn rồi...để bình yên...và mỉm cười thật sự.


    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến