Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (quanly_dl20100)

Điều tra ý kiến

Xin lỗi, bạn là :
Nhà giáo
Học sinh-Sinh viên
Phụ huynh
Người đi tìm tư liệu
Khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Z6839833433532_f35e9b0aeb801d4531ec9a338b841eca.jpg DHCB2.jpg DHCB4.jpg Ket_nap_dang_vien_HS.jpg Ket_nap_Dang_vien_hoc_sinh.jpg Toan_truong.jpg Toan_truong.jpg CD_to_chuc_giai_BC_hoi_nu_CBGVNV.jpg Khen_thuong_thao_giang.jpg Chu_tri_HN_VCNLD.jpg Ban_Nu_cong.jpg CD_to_chuc_giai_co_tuong__2025.jpg DH_CB7.jpg CB7_NK2527.jpg Nu.jpg Z6725759761647_ec5415be541630609bd8376eced94a85.jpg DHCB1_2527.jpg DHCB1.jpg DH_CB1.jpg Z6246549540202_d2986dbe9067a015ca59313590a915b6.jpg

    BÀI HÁT YÊU THÍCH

    AI ĐÃ VÀO ĐÂY?

    THÌ GIỜ LÀ VÀNG NGỌC

    LỜI HAY Ý ĐẸP

    "Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác." Usinxki

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với Website của Trường THPT Đức Linh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Đừng để quá khứ lập lại anh nhé!

    2010092010dauhongphuc15.jpg
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Văn Phụng (trang riêng)
    Ngày gửi: 06h:58' 29-01-2011
    Dung lượng: 113.4 KB
    Số lượt tải: 3
    Mô tả:

     
     

    Anh của em, hôm nay vào cái ngày bận rộn này không hiểu tại sao em lại ngồi đây viết những dòng này mong được gởi đến anh. Có phải chăng do em đã từng theo dõi mục này rất nhiều và đã chứng kiến rất nhiều chuyện tình. Vui có, buồn cũng có, rất nhiều rất nhiều và mỗi câu chuyện là một hoàn cảnh khác nhau. Nhưng tất cả đều có chung một điểm là mọi người khi viết đều muốn người họ yêu thương đọc được.

    Em cũng vậy, khi em viết những dòng này em rất mong anh của em nhìn thấy và đọc được để anh có thể hiểu được nổi lòng của em. Ngày trước khi mình còn đi học, lúc đó anh và em đều có tình cảm với nhau đúng ko anh? Em cảm nhận được trong mắt anh mỗi khi nhìn em và em cũng vậy. Đôi khi em len lén nhìn anh rùi vô tình bị anh bắt gặp, em ngại ngùng quay đi như đang trốn tránh một cái gì đó. Em thích anh ngay những buổi đầu đặt chân vào lớp học. Nhưng anh biết không, lòng kêu ngạo của một đứa con không cho phép em nói lên điều đó. Em cứ giấu mãi trong lòng, để rùi những lúc có thể em lại chăm chú nhìn anh. Và những gì giấu kín trong lòng cũng phải giấu kín khi em biết anh nghĩ học và chuyển lên thành phố. Cái cảm giác của em khi biết được chuyện đó chắc khó ai hiểu được. Hằng ngày vào lớp em lại có thói quen nhìn về hướng anh ngồi, nhưng anh bây giờ không còn ngồi đó nữa. Có lúc em không cầm được nước mắt, muốn khóc lắm anh à. Rùi thời gian cũng trôi qua, em vẫn nhớ về anh như một kỷ niệm đẹp và vẫn hy vọng được gặp lại anh. Anh biết không? Thật ra em vẫn nhớ số điện thoại bàn nhà anh đó. Có đôi lần em định gọi nhưng lại ngại ngùng không dám, cứ thế hết lần này đến lần khác và cuối cùng em vẫn không can đảm để gọi dù chỉ một lần. Rùi thời gian trôi qua, cũng đã 6 năm rùi. Mỗi đứa gần như đã có cho mình một cuộc sống riêng, khoảng trời riêng. Và một ngày gần xuân,em bỗng nhiên đọc một bài viết về thầy cô. Lòng em chợt mong muốn tết nay về thăm họ và nhân đó có thể gặp mặt bạn bè. Nhưng anh biết không, điều buồn cười nhất là em chẳng nhớ số điện thoại của ai trong lớp mình cả ngoại trừ số nhà anh. Như là một định mệnh, em lại ngập ngừng suy nghĩ không biết có nên gọi không. Cuối cùng em cũng quyết định gọi. Kết quả là không gặp được anh, nhưng em không quên gởi lại lời nhắn cho anh. Rùi câu chuyện của mình có lẻ bắt đầu từ đó anh nhỉ. Sau khi nghe mẹ nói anh đã gọi laj cho em, đúng là giọng của anh rùi tuy hơi khác hồi trước nhưng vẫn là cách nói quen thuộc ngày nào. Em vui lắm. Mọi thứ cứ thế tiếp diễn, cuối cùng mình cũng đã gặp nhau. Kể nhau nghe nhiều thứ trong khoảng thời gian không gặp. Lúc này con tim em lại một lần nữa rối lên khi thấy anh. Nó không để em yên phút nào cả, có lẻ nó sợ một lần nữa nó lại mất đi một nữa của mình. Và rùi cái gì đến cũng đến, tình cảm của em cũng bị anh phát hiện. Anh đến với em như một giấc mơ. Em hạnh phúc gạt đi quá khứ để yêu anh và dành hết tất cả cho anh. Em mong chờ vào một tương lai tươi sáng của hai đứa. Nhưng anh thì không, trước mặt mọi người anh chưa bao giờ công nhận em là bạn gái anh. Có lúc anh khiến em cảm thấy là anh yêu em nhiều lắm nhưng có lúc anh khiến em hụt hẫng. Anh lúc xa lúc gần, khiến em hoang mang. Và giờ đây khi em nhận ra rằng mình rất yêu anh, cũng là lúc lý trí em cho em biết nếu em yêu anh em sẻ rất khổ. Em rất khó nghĩ và phân vân chẳng biết phải thế nào mới đúng. Em biết cơ hội chỉ đến một lần trong đời.Sau bao nhiêu đó năm xa nhau em thật lòng không hề muốn mất đi anh lần nữa. Nhưng anh ơi em rất mong chờ ở anh một điều gì đó chắc chắn để em biết rằng anh vẫn bên em và không xa em nữa. Khi hai đứa xa nhau đã gặp quá nhiều nổi đau nên em hy vọng lần này quá khứ sẽ không lặp lại nữa. Em không muốn phải mất anh lần nào nữa cả anh à. Em mong anh hiểu cho nổi lòng của em và đừng để em phải lo sợ mất anh nữa nha. Anh của em.

    Lê Phương


    Số lượt thích: 0 người
    Avatar
    Chúc mọi người thật hạnh phúc trong ngày Lễ tình nhân 14.2!
    No_avatar
    mong là như vậy thưa thầy ! ^-^
     
    Gửi ý kiến